Bàn tay vàng 7.

☆, Chương 7: Ngày thứ nhất – gian lận

 

Hoài Lân ôm cổ Lục Tinh Triệu, không biết nên nói gì.

Lục Tinh Triệu cho là mình phải biến thành tang thi, bây giờ đang thu xếp sự an toàn của Hoài Lân như thu xếp hậu sự…

 

Hoài Lân có hơi buồn cười, lại có hơi cay mũi, một lúc lâu sau mới nhỏ giọng nói: “Anh, anh không dễ chết như vậy đâu. Anh không phải là đang biến thành thứ phi con người, anh là đang thức tỉnh dị năng…”

 

Lục Tinh Triệu: “…”

 

Ban ngày ban mặt trời sáng chang chang, chế độ chủ nghĩa xã hội và sự thực của khoa học đều đang chiếu sáng bọn họ, dị năng giả gì gì đó mới là kết quả của ảo tưởng xuất hiện trong tiểu thuyết và hoạt hình! Lục Tinh Triệu cảm thấy là cách an ủi người khác của Hoài Lân có chút kỳ lạ.

 

Anh tỏ vẻ: “Đừng làm rộn, Hoài Lân, lần này cậu phải thật sự nghe lời.”

 

Hoài Lân sốt ruột nói: “Tui nói thật đó! Thể chất của anh sẽ càng ngày càng tốt hơn, chờ cơn sốt qua đi còn có thể thức tỉnh dị năng, không phải là biến thành tang thi, đây là sự thật!”

 

Lục Tinh Triệu: “Được được được, tất cả đều nghe theo cậu.”

 

Anh vừa nói vừa mang va ly du lịch của Hoài Lân đi, tiếp tục nói: “Túi xách trên lưng của cậu đâu? Xem xem còn gì muốn mang theo không, sau khi vào khu A phải tìm đi người giám hộ của cậu biết không?”

 

Hoài Lân tức giận đến phồng má, quay lưng đi không thèm để ý đến anh.

 

Một lát sau, Lục Tinh Triệu nặng nề thở dài, nhét đầy ba lô của Hoài Lân, cũng bỏ súng trên tay của mình vào bên trong; cuối cùng thì cột bao vào trên va ly du lịch, một tay mang theo.

 

Sau đó một tay thì kéo Hoài Lân qua một bên, một tay kia thì khiêng lên vai.

 

Hoài Lân bất ngờ không kịp chuẩn bị liền bị khiêng lên, sợ đến mức cả người đều co lại; Lục Tinh Triệu vội vàng sờ sờ vuốt lưng cậu, thật giống như đang động viên vật nhỏ.

 

Đầu Hoài Lân bị quay ngược, chỉ có thể nhìn thấy lưng của Lục Tinh Triệu, vừa hờn dỗi vừa rũ hai cánh tay, hung hăng đánh mông Lục Tinh Triệu hai cái.

 

Lục Tinh Triệu: “…”

 

Lớn đến chừng này còn chưa từng bị cậu nhóc vị thành niên nào giở thủ đoạn lưu manh đùa giỡn đó! Hoài Lân thực sự là quay đi quay lại không ra chiêu nào theo lẽ thường!

 

Đồng chí Lục Tinh Triệu theo bản năng hít một hơi, bó cứng eo lưng: “Đừng làm rộn, Hoài Lân!”

 

Hoài Lân trái lắc phải lư, còn muốn quấy rối, kết quả là bị Lục Tinh Triệu lấy gậy ông đập lưng ông, tét một cái vào trên cái mông nhỏ, lần này rốt cục cũng thông minh rồi.

 

Lúc này Lục Tinh Triệu liền một tay mang theo va ly du lịch, một tay gánh Hoài Lân, cẩn thận chen vào mở đường trong đoàn người huyên náo, đẩy ra đi đến bên cạnh bến phà.

 

Tình hình đang hết sức căng thẳng, hai bên giằng co với nhau, không ai chịu nhượng bộ.

 

Trên chiếc phà du lịch kia thuyền trưởng đang dẫn một đội cảnh vệ phòng thủ cửa vào, la khàn cả giọng: “Xin mọi người hãy thông cảm một chút! Trên thuyền chúng ta không có nhiều chỗ như vậy…”

 

Lúc Lục Tinh Triệu chen vào, hai bên đã diễn biến đến mức xô đẩy lẫn nhau.

 

Cậu đang quan sát tình hình, trong chớp mắt đột nhiên nghe được một tiếng súng nổ.

 

“Đoàn —— ”

 

Không biết là súng ai nổ lên.

 

Dòng người như bị nhen lửa thuốc nổ, ngay lập tức bùng nổ ra sức mạnh cực kỳ đáng sợ, một đội cảnh vệ bị nhấn chìm trong biển người đó, chỉ có lẻ tẻ hai tiếng súng vang, rất nhanh liền biến mất.

 

Lục Tinh Triệu: “! !”

 

Nơi này sợ là chỉ có mình anh biết, đoàn người tập trung đông đúc xảy ra bạo loạn có ý nghĩa như thế nào.

 

Rất nhanh, anh liền phát hiện người thuyền trưởng kia bị người ta bắt sống, cũng lúc tiến hành đánh đập đơn thuần chỉ vì phát tiết.

 

Bốn, năm người trưởng thành vây thuyền trưởng ở chính giữa, người cầm đầu đã bị kích động đến hai mắt đỏ đậm, trên tay không có lý trí nhắm ngay bụng đối phương mà đánh tới ——

 

Ngay trong chớp mắt này, tay Lục Tinh Triệu nhanh như tia chớp vươn ra, nắm lấy tay của người nọ.

 

Người kia “Á” lên một tiếng, định đánh lại nhưng bị Lục Tinh Triệu khéo léo vặn một cái, ngay lập tức toàn bộ gân tay bị kéo căng, theo bản năng rút tay về rồi kêu to lên thảm thiết.

 

Lục Tinh Triệu cẩn thận đổi thành một tay ôm chặt Hoài Lân, một tay vẫn nhấc theo va ly du lịch kia, sau khi chen vào xoay người tại chỗ một cái, chân dài như roi đánh tới, mấy người vây quanh liền cùng kêu oái một tiếng mà bị đánh lùi.

 

Người thuyền trưởng kia sưng mặt sưng mũi nửa quỳ ở chính giữa, nghe thấy tiếng kêu, khó nén hoảng sợ mà ngẩng đầu lên nhìn, vô tình nhìn thấy Hoài Lân ——

 

Hoài Lân bị Lục Tinh Triệu ôm vào trong ngực, còn đang hờn dỗi, hai mắt như cá chết nhìn thuyền trưởng một hồi.

 

Vào lúc này, người xung quanh đều thấy sức chiến đấu kinh khủng của Lục Tinh Triệu, vừa ngạc nhiên vừa sợ im lặng lại.

 

Trong yên tĩnh, nhìn nhau nửa ngày Hoài Lân đột nhiên nói với thuyền trưởng: “Ôm ‘em gái’ trong ngực giết, từng thấy chưa?”

 

Thuyền trưởng: “…”

 

Lục Tinh Triệu: “? ?”

 

Người xung quanh: “…”

 

Lục Tinh Triệu dở khóc dở cười, buông Hoài Lân ra.

 

Một mặt Hoài Lân không vui, ngồi trên va ly du lịch cùng được mang theo lên kia, ngửa đầu nhìn Lục Tinh Triệu: “Anh nhìn xem, con người đáng sợ như vậy! Sao anh nỡ lòng để tui một mình, đối mặt với đám mặt người dạ thú này!”

 

 

Nét mặt của đám “Mặt người dạ thú ” run rầy, có người nói: “Mày với chúng nó là một nhóm ? Sao lại không cho bọn tao lên thuyền hả!”

 

“Đúng vậy! Điều này không công bằng!”

 

Lục Tinh Triệu nói: “Các người tụ tập gây sự, vây đánh một nhân viên công chức vô tội là công bằng?”

 

Đoàn người ồn ào trong chốc lát, có người la: “Ông ta là đang nối giáo cho giặc ! Có chết ổng cũng không hết tội!”

 

]

 

Lục Tinh Triệu: “Anh cũng đang nối giáo cho giặc còn gì.”

 

Đối phương nhất thời nghẹn họng, quay đầu lại ngơ ngác nhìn, như cảm thấy được đám người mạnh mẽ sau lưng ủng hộ, liền la lên: “Chúng tôi là quần thể yếu thế, sao có thể vơ đũa cả nắm với người như thế!”

 

Đoàn người liền chen lấn đi lên, định giải quyết việc này bằng sức mạnh lần nữa.

 

Lục Tinh Triệu hít sâu một hơi, chợt nhớ tới cái gì, quay đầu lại nói với Hoài Lân: “Hoài Lân, cậu xoay qua chỗ khác.”

 

Hoài Lân lầm bầm nói: “Tôi muốn xem!”

 

Lục Tinh Triệu nghiêm mặt: “Nghe lệnh.”

 

Hoài Lân không tình nguyện xoay người, trong tầm mắt vừa khuất đi hình ảnh của Lục Tinh Triệu,  bỗng nhiên nghe thấy một trận ồn ào rồi một tiếng la thất thanh từ phía sau ngay sau đó, dọa cậu sợ hết hồn.

 

Tiếng la của mọi người vây đánh liên miên không dứt, so ra thì một mình Lục Tinh Triệu lại không có tiếng động gì.

 

Tiếng la lúc nãy Hoài Lân nghe được là người tiếng người thứ nhất bị anh đá một cước rơi vào trong nước.

 

Hoài Lân quay lưng về phía lối vào, đối diện trùng hợp là cầu của phà, nhân tiện cúi đầu xuống còn có thể nhìn thấy thuyền trưởng mặt mũi bầm dập lúc nãy——

 

Thuyền trưởng xui xẻo kia lúc này đang sợ hãi mà nhìn phía sau Hoài Lân.

 

Hoài Lân mang theo tâm tình khoe khoang nho nhỏ nói: “Anh của tôi lợi hại không?”

 

Thuyền trưởng sợ hãi gật đầu.

 

Lòng Hoài Lân ngứa lên, vừa lầm bầm lầu bầu “Không cho quay đầu chứ không phải là không cho xem”, vừa lấy điện thoại di động của mình ra, dùng màn hình phản chiếu ra xem cảnh tượng sau lưng.

 

Màn hình đen kịt không rõ ràng lắm, Hoài Lân chỉ nhìn thấy trong đám người hối hả, có một người đàn ông đặc biệt cao đặc biệt bắt mắt, trái phải ngăn chặn cực kỳ trôi chảy, so với đám người ô hợp bao quanh anh thực sự là tạo thành một sự chênh lệch rõ ràng.

 

Chuyện vây đánh này thực ra chẳng giống như trong ti vi diễn cho đẹp đâu, đặc biệt là người bị vây đánh, dù sao sau lưng cũng khó tránh khỏi mà bị trúng đòn mấy lần.

 

Nhưng Lục Tinh Triệu thì khác, người khác đều là bình thường, không phải ẩu đả theo kiểu nho nhã gì cho cam, mà anh lại giống như đang diễn một bộ phim truyền hình, sau lưng mọc ra mắt.

 

Hoài Lân vừa mới nhìn thấy có người đánh lén anh từ phía sau, còn chưa kịp “Á” một tiếng ra dấu nhắc nhở, Lục Tinh Triệu trở tay một cái liền kéo người đến chân, hô một tiếng liền gạt bay một người trung niên thô bạo,  ‘vèo’ liền bay thằng vào đám người làm xo ngã cả đám đông.

 

Còn có người không ngừng chân lại, quơ cây gậy bóng chày xông lên; Lục Tinh Triệu nghe có tiếng gió sau lưng, thuận theo đạp một cước ra, không khéo vừa vặn rơi vào trên cây gậy kim loại kia.

 

“Cộp” một tiếng vang thật lớn, gậy bóng chày cong lại thành một góc vuông, người đến tay cầm đuôi gậy, biểu cảm còn chưa phản ứng lại.

 

Lục Tinh Triệu ngỡ ngàng thu chân, không có cảm giác lắm, liền đá đại một cước nhẹ ra, người kia lại như diều bay ngang ra xa năm mét, đầu hướng xuống bay qua rào chắn, liền ngã vào trong nước.

 

“Ùm…”

 

Lần này dọa đám quần chúng vây đánh sợ gần chết.

 

—— Giảm thọ mà, ở đây có người có  không giống chúng ta! Như kiểu cậu ta đi ra từ phim truyền hình võ lâm vậy! Cậu ta đi nhầm trường quay rồi, cậu cậu cậu… Cậu ta ăn gian!

 

Trong lòng Hoài Lân càng đặc sắc hơn so với bọn họ: _(:з” ∠)_ anh chuyển phát nhanh nhà mình rốt cuộc là mở ra dị năng bàn tay vàng hay là võ hiệp bàn tay vàng đây, online chờ gấp.

 

Trong lòng Lục Tinh Triệu cũng rất đặc sắc : Mình… lực cánh tay của mình lớn như vậy từ lúc nào?

 

Trong giây lát này, tất cả mọi người ở đây đều bị ép tới mơ hồ rồi.

 

Một hồi, không ai dám lên.

 

Thực sự không đánh được, tên cầm đầu trong đám người kia sợ hãi, nuốt một ngụm nước bọt nói: “Ông anh, anh… rốt cuộc anh đến đây làm gì?”

 

Lục Tinh Triệu thở phào nhẹ nhõm, tiện tay vỗ vỗ bụi bặm trên người nói: “Đưa Hoài… Đưa em trai của tôi đi qua.”

 

Đối phương nghẹn ngào một lát nói: “Vậy… Vậy sao lại đánh chúng tôi?”

 

“…” Lục Tinh Triệu quay đầu lại nhìn Hoài Lân bên kia một chút, lại hơi nhìn thuyền trưởng mặt mũi sưng vù, hồi lâu mới nói, “Có lẽ là gặp chuyện bất bình.”

 

 

“Chúng ta thương lượng một lát đi..” Khuôn mặt đối phương như đưa đám, “Chúng ta ngồi xuống nói chuyện hòa thuận không được sao ? Bạn thân của tôi bị ông anh đạp một cước xuống rồi, đến bây giờ còn chưa bơi vào bờ.”

 

Lục Tinh Triệu giơ nắm tay lên trước miệng, ho khan một tiếng: “Thật xin lỗi, sức mạnh hai ngày nay tăng lên nên bỗng chốc có chút không kiểm soát được.”

 

Người kia bắt đầu mò người từ trong nước lên, Lục Tinh Triệu đi tới bên cạnh Hoài Lân.

 

Chỉ thấy Hoài Lân đang ngoan ngoãn ngồi tại chỗ, thấy Lục Tinh Triệu lại đây liền ngẩng đầu nhìn anh, một đôi mắt tròn vo cực kỳ vô tội: “Có chuyện gì vậy, anh?”

 

Sắc mặt Lục Tinh Triệu dịu xuống, cẩn thận sờ sờ tóc của cậu: “Không có gì, ngoan.”

 

Hoài Lân cười đến đặc biệt ngoan, hiền lành gật đầu.

 

Thuyền trưởng sau lưng: “…” Lừa người, cậu lừa người! Lúc nãy rõ ràng là cái gì cậu cũng thấy hết!

 

Lục Tinh Triệu thu lại nụ cười, lúc nhìn về phía thuyền trưởng, người sau cũng nuốt một ngụm nước bọt, sau lưng sợ hãi nói: “Ông… ông anh, tôi là người văn minh. Tôi… Chúng ta không đánh nhau được không?”

 

“Thực ra tôi cũng văn minh.” Lục Tinh Triệu giải thích, “Chỉ là không thích chuyện quần ẩu này, bây giờ tĩnh táo lại là tốt rồi.”

 

Anh giơ tay lên, muốn nắm tay thuyền trưởng bị kinh sợ, tỏ vẻ thân thiết.

 

Tay mới vừa duỗi ra, thuyền trưởng liền sợ hãi vô cùng mà nhắm mắt lại: “Tôi lái tôi lái! Ngài nói khi nào đi thì sẽ đi lúc đó, nói đi chỗ nào thì đi chỗ đó, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ! Đừng đừng đừng đánh tôi…”

 

Lục Tinh Triệu: “…”

 

Hoài Lân nhỏ giọng giải thích nói: “Đừng nhìn anh của tui tàn bạo như thế, thực ra anh ấy rất ôn hòa.”

 

Tuy là nói như vậy, nhưng mà chính cậu cũng suýt chút nữa mà bật cười, vội nhịn xuống, an ủi anh chuyển phát nhanh của mình nói: “Anh đừng buồn, đến ăn kẹo đi, đây.”

 

Lục Tinh Triệu: “…”

 

 

 

One thought on “Bàn tay vàng 7.

  1. Pingback: Ký nhận lão công bàn tay vàng thôi – Chỉ Thiêm Vịnh Thán Điều. | Nhà của Dứa.

Biểu cảm cho bình luận ≧▽≦ (─‿‿─) ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿) (✿◠‿◠) ≥^.^≤ (>‿◠) ≧◔◡◔≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ ٩ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ (▰˘◡˘▰) ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ 囧 Mong các bạn khi bình luận VIẾT TIẾNG VIỆT và CÓ DẤU dùm mình nhé ^^ . Mình không đọc được teencode và hơi dị nghị cách viết đó, nhưng nếu các bạn viết tắt một số chữ thì hoàn toàn không sao cả ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s